“Mẹ tôi” xuất ngoại

0
53

Tiệc thị giác

Không khí tuyệt vời, nắng nhưng không oi nồng như Hà Nội vì có gió, nhất là vào buổi tối trời còn hơi se se. Ioanina yên bình với những ngôi nhà xinh xắn, những ngõ nhỏ quanh co lên xuống, và quyến rũ du khách với những tòa lâu đài đá ngay trong thành phố.

Ngày 3.6 là một ngày sôi nổi, bận rộn của Ban tổ chức Photometria. Buổi trưa, khai mạc triển lãm ảnh tại Trung tâm văn hóa (Municipality’s Cultural Center của Ioannina) hội tụ các bức ảnh tiêu biểu của các nhiếp ảnh gia từ nhiều câu lạc bộ của Hy Lạp. Có thể tìm thấy sự đa dạng trong các phong cách chụp ở đây, cũng như các kỹ thuật sử dụng, các thể loại ảnh tài liệu, ý niệm và mỹ thuật (Fine Art) khiến cho người xem được chiêm ngưỡng một bữa tiệc thị giác thực sự. Đặc biệt, các bức ảnh đen trắng về tình yêu, về nhân dạng, bản sắc của mỗi cá nhân gây ấn tượng mạnh.

25 bức ảnh được trưng bày cho chủ đề “Tình yêu” mang đến những sắc thái mới: Tình yêu có khi rất gần, rất cụ thể, nhưng có khi rất xa, rất mơ hồ và khó nắm bắt, dù nó vẫn luôn luôn hiện hữu. Triển lãm ảnh cá nhân của Panayis Chrysovergis (Hy Lạp) lại mang một ấn tượng mạnh về ý tưởng khi khai thác yếu tố sex và tự do trong những không gian cụ thể khác nhau với một lối chụp trừu tượng, kết hợp màu sắc và chuyển động rất hài hòa…

“Mẹ tôi” được đón chào

Có một chút hồi hộp trong tôi khi đến khai mạc triển lãm “Mẹ tôi” vào 14h30 chiều 3.6 tại Bảo tàng Silversmithing nằm trong một tòa lâu đài cổ rất đẹp. Hồi hộp không phải vì bài phát biểu ngắn gọn mà vì sự đón nhận của người xem.

Tấm poster ở cửa triển lãm là tấm ảnh mẹ tôi (PGS-TS Lê Thị Đức Hạnh) đang soi gương khi bà vừa khỏe lại, thể hiện vẻ đẹp và sự lịch lãm của người phụ nữ Hà Nội gốc. Bà Agni Drimtzia – điều phối viên của Bảo tàng chúc mừng tôi, hỏi thăm sức khỏe mẹ tôi hiện nay và nói rằng bà chọn tấm ảnh đó làm pano vì du khách đến với bảo tàng cũng như soi gương để nhìn ngắm lại chính bản thân mình.

Có một sự sơ suất nhưng lại như sắp đặt, ban tổ chức treo ngược 2 tấm ảnh của tôi. Ảnh 2 quả trứng trên chiếc mâm đồng và ảnh mẹ tôi phải dùng đèn hồng ngoại chiếu vào bụng để giảm đau mỗi tối. Điều thú vị là bức ảnh đèn chiếu bụng khi lật ngược lên lại mang một màu sắc khác, một ấn tượng khác làm tôi ngạc nhiên.

Và rất đông người xem, các nhà nhiếp ảnh đến xem “Mẹ tôi”, những bức ảnh mà họ thích nhất ngoài 2 tấm trên là ảnh mẹ tôi phải nằm ăn trên giường, mẹ tôi chống gậy, tập thể dục… Một số phụ nữ lại thú vị với hình ảnh chiếc áo dài Việt Nam treo ở sân nhà tôi vì họ nói rằng nó mang tính biểu tượng.

Cảm giác thật hạnh phúc khi nhiều người đến chúc mừng tôi, muốn cùng chụp ảnh với tôi bên những tấm ảnh.

Tấm ảnh mẹ tôi ngồi trong màn suy nghĩ cũng được ông Anton Coumoundouros (từ Kunt Creative Bureau) đặc biệt thích thú. Còn nhà nhiếp ảnh Ioannis Benekos (Hy Lạp) nói với tôi ông thực sự cảm động với câu chuyện của mẹ tôi và thích cách kể bằng ảnh một cách dung dị và chân thực.

Buổi tối tôi được mời tham gia một buổi trình bày cùng 4 nhiếp ảnh gia khác. Tôi đã nói về dự án “Mẹ tôi” hiện vẫn đang thực hiện, giới thiệu một số bức ảnh mới chụp cũng như nêu quan điểm nghệ thuật cá nhân và trình bày thêm một số tác phẩm thuộc dòng Fine Art. Thật vui khi cử tọa chăm chú lắng nghe và chụp lại một số ảnh trên màn hình của tôi.

Sự nhiệt tình của Ban tổ chức Photometria, nhất là người sáng lập – nhà nhiếp ảnh Panagiotis Papoutsis và các nhà nhiếp ảnh khác cũng như các tình nguyện viên làm tôi cảm thấy ấm áp. Nhiếp ảnh cũng như các loại hình nghệ thuật khác là tình yêu và sự kết nối để tìm sẻ chia, đồng cảm.

Nguồn: laodong.com.vn

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here